|
  |
|
PVLC Mùa Thường Niên Tuần V Thứ 7 |
Bài Đọc I: (Năm I) St 3,9-21
"Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng đất".
Bài trích sách Sáng Thế.
Thiên Chúa đă gọi Ađam và phán bảo ông rằng: "Ngươi ở đâu?"
Ông đă thưa: "Tôi đă nghe tiếng Ngài trong vườn địa đàng,
nhưng tôi sợ hăi, v́ tôi trần truồng và đang ẩn núp".
Chúa phán bảo ông rằng: "Ai đă chỉ cho ngươi biết rằng ngươi
trần truồng, há chẳng phải tại ngươi đă ăn trái cây mà Ta đă
cấm ngươi không được ăn ư?"
Ađam thưa lại: "Người phụ nữ Chúa đă cho làm bạn với tôi,
chính nàng đă cho tôi trái cây và tôi đă ăn".
Và Thiên Chúa phán bảo người phụ nữ rằng: "Tại sao ngươi đă
làm điều đó?"
Người phụ nữ thưa: "Con rắn đă lừa dối tôi và tôi đă ăn".
Thiên Chúa phán bảo con rắn rằng: "Bởi v́ mi đă làm điều đó,
mi sẽ vô phúc ở giữa mọi sinh vật và mọi muông thú địa cầu,
mi sẽ ḅ đi bằng bụng và mi sẽ ăn bùn đất mọi ngày trong đời
mi. Ta sẽ đặt mối thù nghịch giữa mi và người phụ nữ, giữa
miêu duệ mi và miêu duệ người đó, người miêu duệ đó sẽ đạp
nát đầu mi, c̣n mi th́ ŕnh cắn gót chân người".
Chúa phán bảo cùng người phụ nữ rằng: "Ta sẽ làm cho ngươi
gặp nhiều khổ cực khi thai nghén và đau đớn khi sinh con;
ngươi sẽ ở dưới quyền người chồng, và chồng sẽ trị ngươi".
Người lại phán bảo Ađam rằng: "V́ ngươi đă nghe lời vợ mà ăn
trái Ta cấm, nên đất bị nguyền rủa v́ tội của ngươi. Trọn
đời, ngươi phải làm lụng vất vả mới có mà ăn. Đất sẽ mọc cho
ngươi đủ thứ gai góc, và ngươi sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng.
Ngươi phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi ngươi
trở về đất, v́ ngươi từ đó mà ra. Ngươi là bụi đất, nên
ngươi sẽ trở về bụi đất".
Và Ađam đă gọi tên vợ ḿnh là Evà: v́ lẽ bà là mẹ của chúng
sinh.
Thiên Chúa cũng làm cho Ađam và vợ ông những chiếc áo da và
mặc cho họ.
Và Người phán: "Nầy, Ađam đă trở thành như một trong chúng
ta, biết thiện ác. Vậy bây giờ, đừng để hắn giơ tay hái trái
cây trường sinh mà ăn và được sống đời đời".
Và Thiên Chúa đuổi ông ra khỏi vườn địa đàng, để cày ruộng
đất, là nơi ông phát xuất ra.
Đó là Lời Chúa.
Đáp Ca: Tv. 89, 2, 3-4, 5-6, 12-13
Đáp: Thân lạy Chúa, Chúa là chỗ chúng tôi dung thân,
từ đời nọ trải qua đời kia. (1)
Xướng 1) Ôi Thiên Chúa, trước khi núi non sinh đẻ, trước khi
địa cầu và vũ trụ nở ra, tự thuở này qua thuở kia, vẫn có
Ngài. - Đáp.
2) Thực ngàn năm ở trước thiên nhan, tựa hồ như ngày hôm qua
đă khuất, như một đêm thức giấc cầm cạnh. Chúa khiến con
người trở về bụi đất, Người phán: "Hăy trở về gốc, hỡi con
người". - Đáp.
3) Chúa khiến họ trôi đi, họ như kẻ mơ màng buổi sáng, họ
như cây cỏ mọc xanh tươi; Ban sáng cỏ nở hoa và xanh tốt,
buổi chiều nó bị xén đi và nó héo khô. - Đáp.
4) Xin dạy chúng tôi biết đếm ngày giờ, để chúng tôi luyện
được ḷng trí khôn ngoan. Lạy Chúa, xin trở lại, chớ c̣n để
tới bao giờ, xin tỏ ḷng xót thương tôi tớ của Ngài. - Đáp.
Alleluia: Tv. 94, 8ab
Alleluia, alleluia - Ước ǵ hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa,
và đừng cứng ḷng - Alleluia.
Phúc Âm: Mc 8,1-10
"Họ ăn no nê".
Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.
Trong những ngày ấy, dân chúng theo Chúa Giêsu đông đảo, và
họ không có ǵ ăn, Người gọi các môn đệ và bảo: "Ta thương
đám đông, v́ này đă ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và không
có ǵ ăn. Nếu Ta để họ đói mà về nhà, họ sẽ mệt lả giữa
đường, v́ có nhiều người từ xa mà đến".
Các môn đệ thưa: "Giữa nơi hoang địa nầy, lấy đâu đủ bánh
cho họ ăn no".
Và người hỏi các ông: "Các con có bao nhiêu bánh?"
Các ông thưa: "Có bảy chiếc".
Người truyền dân chúng ngồi xuống đất, rồi Người cầm lấy bảy
chiếc bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ phân phát.
Các ông chia cho dân chúng.
Các môn đệ c̣n có mấy con cá nhỏ.
Người cũng đọc lời chúc tụng và truyền cho các ông phân
phát.
Dân chúng ăn no nê và người ta thu lượm những miếng c̣n thừa
lại được bảy thúng.
Số người ăn độ chừng bốn ngàn.
Rồi Người giải tán họ, kế đó Người cùng các môn đệ xuống
thuyền đến miền Đammanutha.
Đó là Lời Chúa.

Suy niệm
Sự sống dư thừa ... "giữa nơi hoang địa"
Bài Phúc
Âm của Thánh kư Marco cho Thứ Bảy Tuần V Thường Niên hôm nay
về sự kiện Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều lần thứ hai, một sự
kiện chứng tỏ Chúa Giêsu rất quan tâm đến dân chúng, bao gồm
cả nhu cầu về vật chất của họ: "Trong những ngày ấy, dân chúng theo Chúa
Giêsu đông đảo, và họ không có ǵ ăn, Người gọi các môn đệ
và bảo: 'Ta thương đám đông, v́ này đă ba ngày rồi, họ không
rời bỏ Ta và không có ǵ ăn. Nếu Ta để họ đói mà về nhà, họ
sẽ mệt lả giữa đường, v́ có nhiều người từ xa mà đến'".
Trong
trường hợp được Phúc Âm Thánh Marcô thuật lại hôm nay, trước
hết phải công nhận rằng Chúa Giêsu có một hấp lực thu hút
mănh liệt tới độ đám đông dân chúng theo Người "đă ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và
không có ǵ ăn". Lời của Người ở trong trường hợp này
phải nói là chính lương thực thiêng liêng cho tâm hồn của
họ, đến độ họ cảm thấy bụng của họ không đói và có thể nhịn
ăn về thể xác trong 3 ngày trời: "Người ta sống không
nguyên bởi bánh mà c̣n bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán
ra" (Mathêu 4:4).
Tuy
nhiên, sau khi nghe giảng xong, bấy giờ thân xác của dân
chúng mới cảm thấy mệt mỏi và đói quặn lên, nhất là đối với "nhiều người từ xa mà đến", khó có ǵ
để ăn ngay cho đỡ đói và nhờ đó mới đủ sức trở về đến nhà.
Chính trong câu trả lời của các tông đồ đă cho thấy cái khó
khăn t́m kiếm của ăn sau khi dân chúng giải tán: "Giữa
nơi hoang địa nầy, lấy đâu đủ bánh cho họ ăn no".
Chính
trong hoàn cảnh khó khăn như thế Chúa Giêsu đă lợi dụng để
tỏ ḿnh ra cho dân chúng, để họ thấy Người chẳng những khôn
ngoan giảng dạy mà c̣n yêu thương chăm sóc cho họ nữa, v́ họ
tin theo Người, Đấng không thể bất trung với họ và phản bội
ḷng cảm phục tin tưởng của họ, nên Người đă ra tay cứu vớt,
khi hỏi các tông đồ: "Các con có bao nhiêu bánh?" một
thứ món ăn quen thuộc nhất của dân chúng và là món ăn tiêu
biểu cho chính Lời Chúa nữa.
Ngoài bánh ra, c̣n một món ăn
nữa cũng hoàn toàn phổ thông với đại đa số quần chúng thuộc
giới b́nh dân đó là cá, một món ăn cũng được chính Chúa
Giêsu sử dụng để nuôi ăn 7 tông đồ trên bờ hồ Tibêria sau
khi Người sống lại từ trong kẻ chết (xem Gioan 21:9). Nếu
bánh biểu hiệu cho lời Chúa, cho sự sống thần linh xuất phát
từ hay được cung cấp từ lời Chúa, th́ cá khô hay cá nướng
biểu hiệu cho phần rỗi của các linh hồn, bởi các tông đồ
được Chúa Giêsu tuyển chọn và sai đi để "chài lưới người"
(Luca 5:10), nghĩa là để làm cho con người nhận biết chân
lư, nhận biết Lời Chúa, nhận biết Chúa Kitô (là Lời Chúa, là
Bánh Sự Sống) mà được cứu độ.
Việc Chúa
Giêsu làm phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều để nuôi đám đông
dân chúng theo đuổi Người để lắng nghe "những lời ban sự
sống đời đời" (Gioan 6:68) của Người, ở một nghĩa nào
đó như báo trước việc Người thiết lập Bí Tích Thánh Thể,
việc Người trở thành tấm bánh bẻ ra nuôi dưỡng thành phần
dân tân Ước của Người, thành phần tin tưởng Người và đă chấp
nhận Phép Rửa để trở thành môn đệ của Người, trở thành chi
thể thuộc Nhiệm Thể của Người, thành cành nho dính liên với
Người là thân nho. Và việc hiệp lễ trong phụng vụ Thánh Lễ
bao giờ cũng xẩy ra sau phần phụng vụ Lời Chúa, như trong
Bài Phúc Âm hôm nay dân chúng sau khi nghe lời Chúa th́ được
ăn bánh của Chúa, "ăn
no nê", đến độ "c̣n thừa lại được bảy
thúng". V́ Chúa Kitô chính là "sự sống" (Gioan 11:25; 14:6),
một sự sống thần linh vô cùng bất tận, và "đến cho họ
được sống và sống một cách viên măn" (Gioan 10:10) bằng
chính bản thân Người nơi mầu nhiệm Vượt Qua.
Nếu trong
Bài Phúc Âm dân chúng theo Chúa Kitô được ăn no nê sự sống,
cả về phần hồn lẫn phần xác, th́ ở trong Bài Đọc 1 hôm nay
hai nguyên tổ của loài người chúng ta lại ăn cái chết: "Ai đă chỉ cho ngươi biết rằng ngươi trần
truồng, há chẳng phải tại ngươi đă ăn trái cây mà Ta đă cấm
ngươi không được ăn ư?" - chết
cả về phần xác: "Ngươi là
bụi đất, nên ngươi sẽ trở về bụi đất", lẫn phần hồn: "Thiên Chúa đuổi ông ra khỏi
vườn địa đàng".
Tuy
nhiên, bản tính của con người dù mắc nguyên tội trở thành hư
hại nhưng không hoàn toàn băng hoại đến độ không thể cứu
chữa được nữa. Bởi thế, ngay trong bản án nguyên tội, Vị
Thiên Chúa là T́nh yêu vô cùng nhân hậu vẫn chừa cho con
người con đường sống, đó là chịu khổ để đền tội. Đó là lư
do "Thiên Chúa đuổi ông ra
khỏi vườn địa đàng" - "để cày ruộng đất, là nơi ông phát
xuất ra". Nhưng con người ra khỏi
vườn địa đường là để được sống và sống viên măn hơn qua lời
hứa cứu chuộc của Ngài nơi "miêu duệ người nữ", bởi
thế mà trước khi bị đuổi ra khỏi vườn địa đường con người đă
được Thiên Chúa thương xót và quan tâm chở che bao bọc, ở
chỗ: "Thiên Chúa cũng làm cho Ađam và vợ ông những chiếc
áo da và mặc cho họ".
Đó là tất
cả ư nghĩa vô cùng thấm thía về cả thân phận khốn nạn đáng
thương của con người trước Ḷng Thương Xót Chúa vô cùng bất
tận trong Bài Đáp Ca hôm nay: "Thân lạy Chúa, Chúa là chỗ chúng tôi dung thân, từ đời
nọ trải qua đời kia".
1) Ôi
Thiên Chúa, trước khi núi non sinh đẻ, trước khi địa cầu và
vũ trụ nở ra, tự thuở này qua thuở kia, vẫn có Ngài.
2) Thực ngàn năm ở trước
thiên nhan, tựa hồ như ngày hôm qua đă khuất, như một đêm
thức giấc cầm cạnh. Chúa khiến con người trở về bụi đất,
Người phán: "Hăy trở về gốc, hỡi con người".
3) Chúa khiến họ trôi đi,
họ như kẻ mơ màng buổi sáng, họ như cây cỏ mọc xanh tươi;
Ban sáng cỏ nở hoa và xanh tốt, buổi chiều nó bị xén đi và
nó héo khô.
4) Xin dạy chúng tôi biết
đếm ngày giờ, để chúng tôi luyện được ḷng trí khôn ngoan.
Lạy Chúa, xin trở lại, chớ c̣n để tới bao giờ, xin tỏ ḷng
xót thương tôi tớ của Ngài.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
|
|